Chủ Nhật, ngày 30 tháng 10 năm 2016

597. BẾN THƯƠNG

Sáng 13 tháng 7 năm 2016, cùng một vài người bạn đến Lăng Cô. Lăng Cô bình minh thật tuyệt vời. Minh đã ghi lại một vài khoảnh khắc đẹp của chốn non nước hữu tình này trong đó có bức ảnh BẾN THƯƠNG và lời đề ảnh. Hôm nay đăng lên như là "một chút gì để nhớ".

Thứ Hai, ngày 17 tháng 10 năm 2016

596. TÔNG MÀU MỘT TÌNH YÊU



                                                                   Tản văn

 

1. Khi tôi còn gần gũi với phấn trắng bảng đen, một người bạn ở xa về, đến trường thăm tôi. Ngồi ở căn-tin, chúng tôi tâm tình đủ chuyện. Bạn hỏi tôi nhiều điều. Và tôi nhớ không nhầm, bạn ấy cũng đã hỏi một câu trái khoáy: Ông có yêu ngôi trường này không? Ngôi trường chuyên của ông ấy. Tôi lướt ánh mắt vòng cung theo đường nét của những dãy phòng học, rồi nhìn bạn nhẹ nhàng: Có, rất nhiều. Chừng như chưa thỏa mãn, bạn lại nhấn thêm: Tất cả hay chỉ một vài nguyên nhân? Tôi bảo: Ông đúng là dân kĩ thuật, cái gì cũng đào bới tận gốc. Có cần thiết phải thế không ở lĩnh vực tình cảm? Ông không nghe nhà thơ xứ Huế, Nguyễn Đình Thư cự nự à: Tôi yêu là bởi tôi yêu/ Cầm tay cô hỏi ít nhiều làm chi. Mà thôi. Ông hỏi thì mình cũng chẳng giấu giếm làm gì, nhưng đừng chê dài dòng nghe. Mình yêu… tất cả trong một. Mình yêu mái trường này vì con người, những thế hệ học sinh của mình.

Thứ Sáu, ngày 16 tháng 9 năm 2016

595. TRÍ THỨC ĐỜI NAY

Nghe các GSTS dâng đại tự “Đại Thành” và câu đối bằng Hán văn cho tân Bộ trưởng Giáo dục, cảm hoáy mấy vần:





TRÍ THỨC ĐỜI NAY

Giáo sư, tiến sĩ cũng lon ton
Nịnh hay nịnh khéo biết gì hơn
Đại Thành chữ Hán dâng ông bự
Câu thơ Tàu khựa biếu quan trên
Còn đâu tiếng Việt trong và sáng
Mất dấu văn ta  sắc lẫn hương
Ôi thôi trí thức ngày nay lạ
Văn hóa đong ngao cũng xanh rờn.


                        HD,  4-2016

Thứ Sáu, ngày 03 tháng 6 năm 2016

594. CHIỀU NHƠN HỘI


Một buổi chiều tháng 5- 2016, trở lại khu kinh tế mở Nhơn Hội, Quy Nhơn, vẫn không có gì thay đổi. Tất cả dở dang, chờ đợi mỏi mòn... Thấy cảnh bèn cảm tác mấy câu:



Chủ Nhật, ngày 10 tháng 4 năm 2016

593. "CHUYÊN NGƯỜI LƯƠNG DÂN", MỘT GÓC NHÌN

Nhân có người hỏi về văn chương của nhà chí sĩ Phan Châu Trinh, đọc lại bài viết về truyện ngắn "CHUYỆN NGƯỜI LƯƠNG DÂN" của ông, chỉnh sửa một chút, đăng lại trên blog của mình.

“CHUYỆN NGƯỜI LƯƠNG DÂN”, MỘT GÓC NHÌN 

      Nhắc đến ngòi bút của Phan Châu Trinh, người ta nhớ đến những tác phẩm chính luận sắc sảo, những bài thơ trong “Santé thi tập”, “Tây Hồ thi tập”,… những vần thơ dậy sóng: Một ngòi lông vừa trống vừa chiêng, cửa dân chủ khêu đèn thêm rạng chói (Văn tế Phan Châu Trinh-Phan Bội Châu), mấy ai nhớ đến một tác phẩm văn xuôi tự sự của ông, đó là truyện ngắn “Chuyện người lương dân” (*).

Chủ Nhật, ngày 27 tháng 3 năm 2016

592. MỘT MẢNH ĐỜI CHAO NGHIÊNG

     Gấp tập thơ lại, nhẹ nhàng đặt xuống bàn viết và ngồi yên. Tôi cần khoảng lặng của tâm trí, độ lắng của cảm xúc và độ lùi của thưởng thức thi ca. Thói quen đọc thơ của tôi là vậy. Nhưng không. Những cái tôi cần ấy chỉ là ý muốn, còn thực tại, hơn bảy mươi bài trong tập thơ của Trần Huyền Thoại như cứ chen lấn để được hiện hình rõ nét hơn trong cảm thức của tôi. Hơn bảy mươi bài thơ ấy hình như nhất loạt đẩy về phía tôi những áng mây màu trăng phai để tôi cùng ai kia “rót mây về cuối phố” mà chiêm nghiệm tâm tình của “một mảnh đời, chao nghiêng”, tâm tình của hình tượng cái tôi trữ tình trong thơ.