Thứ Tư, 28 tháng 2, 2018

600. THẾ HỆ HOANG MANG

ĐẦM CẦU HAI ĐÁ BẠC
       Tình cờ đọc bài thơ “Thế hệ tôi, một thế hệ cúi đầu” của tác giả Gia Hiền, một bài thơ không rõ vì sao lại có mặt và nằm khuất lấp trong file tư liệu văn học, bỗng có cảm giác cay mũi. Đọc hết bài thơ, đầu óc hình như có chút lăn tăn sảng khoái, một chút gì như sóng lao xao vỗ mãi một âm buồn. Và tự dưng muốn cầm bút ghi lại cảm nhận đang âm vang thủy triều trong tâm trí.

Chủ Nhật, 25 tháng 2, 2018

599. GẶP GỠ ĐẦU NĂM

   
 Ngày mồng 6 Tết Mậu Tuất dự định sẽ lên núi Sơn Trà. Ngày ấy tốt xấu chẳng rõ, nhưng nhớ là lên, thích là đi. Con người sống quý ở cái thích chí mà. Với mình, ba ngày Tết thế là đủ rồi. Ác thay nhân gian lại bảo: Còn mồng còn Tết, nên cứ thế mà rong chơi. Thành ra, hẹn nhưng không thực hiện được, bởi muốn chưa chắc đã được. Thành ra, lỗi hẹn với chính mình. Có điều thất hẹn mà lại vui vì được sống trong bầu khí đầm ấm, tình thân của bạn bè của học sinh cũ.

Thứ Tư, 21 tháng 2, 2018

598. TÂM TÌNH VỚI BẠN

     
TRỞ VỀ
(Chụp ở biển Mỹ Thủy, Hải Lăng, Quảng Trị lúc bình minh)
      Hơn một năm, blog của mình nằm im thin thít. Một năm không một con chữ nào lung linh trên trang giấy điện tử. Tất cả chỉ là những không gian phẳng lặng tờ, tất cả như hoang mạc cỗi cằn. Có gì làm cho sức bút yếu ốm hụt hơi? Có gì làm cho những câu chữ như trốn chạy về phía an phận? Có gì khiến người viết im như thóc, như là một kẻ ngậm bồ hòn làm ngọt trước thế thời chăng?

Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2016

597. BẾN THƯƠNG

Sáng 13 tháng 7 năm 2016, cùng một vài người bạn đến Lăng Cô. Lăng Cô bình minh thật tuyệt vời. Minh đã ghi lại một vài khoảnh khắc đẹp của chốn non nước hữu tình này trong đó có bức ảnh BẾN THƯƠNG và lời đề ảnh. Hôm nay đăng lên như là "một chút gì để nhớ".

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016

596. TÔNG MÀU MỘT TÌNH YÊU



                                                                   Tản văn

 

1. Khi tôi còn gần gũi với phấn trắng bảng đen, một người bạn ở xa về, đến trường thăm tôi. Ngồi ở căn-tin, chúng tôi tâm tình đủ chuyện. Bạn hỏi tôi nhiều điều. Và tôi nhớ không nhầm, bạn ấy cũng đã hỏi một câu trái khoáy: Ông có yêu ngôi trường này không? Ngôi trường chuyên của ông ấy. Tôi lướt ánh mắt vòng cung theo đường nét của những dãy phòng học, rồi nhìn bạn nhẹ nhàng: Có, rất nhiều. Chừng như chưa thỏa mãn, bạn lại nhấn thêm: Tất cả hay chỉ một vài nguyên nhân? Tôi bảo: Ông đúng là dân kĩ thuật, cái gì cũng đào bới tận gốc. Có cần thiết phải thế không ở lĩnh vực tình cảm? Ông không nghe nhà thơ xứ Huế, Nguyễn Đình Thư cự nự à: Tôi yêu là bởi tôi yêu/ Cầm tay cô hỏi ít nhiều làm chi. Mà thôi. Ông hỏi thì mình cũng chẳng giấu giếm làm gì, nhưng đừng chê dài dòng nghe. Mình yêu… tất cả trong một. Mình yêu mái trường này vì con người, những thế hệ học sinh của mình.

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2016

595. TRÍ THỨC ĐỜI NAY

Nghe các GSTS dâng đại tự “Đại Thành” và câu đối bằng Hán văn cho tân Bộ trưởng Giáo dục, cảm hoáy mấy vần:





TRÍ THỨC ĐỜI NAY

Giáo sư, tiến sĩ cũng lon ton
Nịnh hay nịnh khéo biết gì hơn
Đại Thành chữ Hán dâng ông bự
Câu thơ Tàu khựa biếu quan trên
Còn đâu tiếng Việt trong và sáng
Mất dấu văn ta  sắc lẫn hương
Ôi thôi trí thức ngày nay lạ
Văn hóa đong ngao cũng xanh rờn.


                        HD,  4-2016