Thứ Ba, 7 tháng 4, 2020

609. VỀ BÀI THƠ "CÁI NGÀY ẤY"


Cổng làng Đại Bình, Nông Sơn, Quảng Nam
          Trong tác phẩm khảo cứu Phong trào Duy Tân(1), Nguyễn Văn Xuân nêu ý kiến, người đặt viên đá đầu tiên để xây dựng Phong trào Thơ Mới Việt Nam (1932-1945) là Huỳnh thúc Kháng với bài thơ CÁI NGÀY ẤY.

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2020

608. LAN MAN TRONG MÙA DỊCH

Đền thờ Phật bốn mặt ở Chiang Rai, Thailand

Thế giới đang trong im lặng của bão - bão virus Trung Cọng. Người người lo âu và hy vọng. Bức tranh cuộc sống của nhân loại nguệch ngoạc hai tông màu nước mắt và nụ cười. Tôi chẳng khác ai, cũng bị hút vào tâm bão. Tôi lo lắng. Tôi buồn bực. Và tôi nghĩ. Tôi lan man nghĩ về những đất nước hạnh phúc, nghĩ về Tứ Diện Phật.

Thứ Năm, 2 tháng 4, 2020

607. MŨI TÊN LÀM SỐNG NGƯỜI


Chiếu quán đường. Linh Quy Pháp Ấn. Bảo Lộc
Đọc “Thiền luận” của Suzuki, gặp công án Thiền này, xin ghi ra đây.

Thạch Cung Huệ Tạng trước khi xuất gia là một thợ săn. Sống bằng săn bắn nên ông ta rất ghét các sa môn bởi họ không thích nghề này. Một hôm đi săn, Thạch Cung đuổi một con hươu chạy qua trước am của Thiền sư Mã Tổ (*). Mã Tổ ra đón lại. Thợ săn hỏi:

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2020

606. MỘT CHÚT TÌNH


Nhớ Trịnh Công Sơn

Đã sang tháng Tư 2020. Tháng Tư chỉ mới đổ bóng xuống già nửa ngày thứ nhất. Vậy mà cứ ngỡ tháng Tư đã xa xưa. Bởi đại dịch Virus Corona đã  tước đi tiếng cười của nhân loại, tiếng cười ngày bình thường và tiếng cười ngày Cá tháng Tư. Chỉ còn thầm lặng buồn, thầm lặng âu lo, thầm lặng nguyện cầu.

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2020

605. CHUYỆN MỘT BÀI THƠ DỊCH

Hồ Hoa Trung Đà Nẵng

Một buổi chiều đã xa. Một số em học sinh cũ  ghé thăm. Cũng đã lâu thầy trò mới có dịp bên nhau hỏi han nhau về bản thân và gia đình. Và cũng như các em lớp chuyên Văn khác, dù mỗi em một hướng đời khác nhau, em thì dạy văn, em bên an ninh Cảng, em ở Sở Tư pháp, em làm chủ cửa hàng bán buôn,… nhưng rồi vẫn “ngựa quen đường cũ”, câu chuyện bao giờ bẻ ngoặt về hướng văn chương lúc nào chăng hay!

Thứ Tư, 4 tháng 4, 2018

604. NGÓN TAY CỦA ALEXIS ZORBA

       
Một loại hoa ở núi Sơn Trà
Lật giở lại những trang văn của Nikos Kazantzaki-“Alexis Zorba con người hoan lạc”-bỗng rơi vào cảm giác bị ám, bị ám bởi hình tượng ông chủ, hình tượng Zorba và trong đó có sự ám ảnh bởi ngón tay của hắn qua đoạn đối thoại thú vị sau đây:
         “Lần đầu tiên tôi nhìn thấy bàn tay trái của lão mất gần nửa ngón trỏ. Tôi giật mình và cảm thấy nôn nao.